Bài đăng

Nghi thức tuyên hứa HĐMV Giáo xứ

HỘI ĐỒNG MỤC VỤ GIÁO XỨ 2014
Chú ý: Nghi thức tuyên hứa sau bài giảng.
  1-  Chủ sự: Anh chị em thân mến, hôm nay Giáo hội long trọng Mừng Lễ Chúa Ba Ngôi ( hay một Lễ Khác), sau khi đã cầu nguyện và suy nghĩ, anh chị em đã được tuyển chọn trong cộng đoàn giáo xứ vào Hội Đồng Mục Vụ Giáo Xứ, để cộng tác với  tôi (cha xứ) phục vụ cộng đoàn giáo xứ.    Nay trước mặt Chúa, Giáo hội và cộng đoàn, anh (chị) em sẽ chính thức nhận nhiệm vụ, để từ đây quảng đại dấn thân trong nhiệm vụ của mình.
  2- Công bố văn thư bổ nhiệm Đoạn cha xứ ngồi tại ghế, Trưởng ban bầu cử đọc biên bản kết quả cuộc bầu cử Hội Đồng Mục Vụ Giáo xứ vừa qua và đọc lời phê chuẩn của Đức Giám mục. Sau đó xướng danh những người đắc cử. Những người được xướng danh thưa : "Có mặt", rồi từ chỗ ngồi tiến lên Cung thánh, đứng hàng ngang trước mặt chủ sự (cha xứ), cúi chào ngài và đứng nghe thẩm vấn.
  3- Thẩm vấn và kinh tuyên hứa Chủ sự: Anh chị em đã được giáo xứ tín nhiệm và Đức Giám mục phê chuẩn, vậy anh chị em…

Thứ năm tuần XXIV thường niên, Năm C.

Hình ảnh
http://titocovn.com/nhat-tac-archive/19/Hoàng Ngọc Hiệp 3 Tháng Mười Thánh Gioan Dukla
(1414-1484)

Sinh trưởng ở Dukla (Ba Lan), Gioan là một nhà khổ tu trước khi gia nhập dòng Conventual (chi nhánh dòng Phanxicô) vào năm 1440. Sau khi thụ phong linh mục, sứ vụ rao giảng đã đưa ngài đến các nơi mà hiện nay là Ukraine, Moldavia và Belarus. Ðã vài lần ngài làm bề trên tu hội địa phương và có một lần ngài làm giám thị trung ương dòng Phanxicô ở Lviv (Ukraine). Thánh Gioan Capistrano đến Ba Lan năm 1453 và thành lập các tu viện sống nghiêm nhặt theo Quy Luật Thánh Phanxicô. Mười năm sau, Gioan Dukla gia nhập tổ chức này, mà sau đó trở thành Tỉnh Dòng Ðức Mẹ Vô Nhiễm. Sự khó nghèo, tuân phục, khổ hạnh và sùng kính Ðức Mẹ là đặc điểm của đời sống Cha Gioan Dukla. Ngài tìm cách hòa giải những người ly khai với Giáo Hội Công Giáo. Mặc dù ngài bị mù năm 70 tuổi, ngài vẫn tích cực trong công việc rao giảng và giải tội. Ngài được phong thánh ở Krosno (Ba Lan) năm 1997 trước một giáo đoàn khoảng 1 tri…

Thứ hai tuần 17 thường niên-năm C

THỨ HAI TUẦN 17 TN
“Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến trong thế gian.” (Ga 11,27) Những người thân còn chưa hết đau xót bàng hoàng vì sự ra đi của La-da-rô, người em thân yêu, những tiếng khóc còn chưa dứt, những giọt lệ vẫn chưa khô, và chính Đức Giê-su cũng không tránh khỏi xúc động đến rơi lệ, chính khi ấy, Chúa Giê-su lại đặt vấn đề nhạy cảm này với chị Mác-ta:“Chị có tin như thế không?”Tin gì? Tin rằng“ai sống và tin vào Thầy sẽ không bao giờ phải chết.”Thế mà em mình đã chết, đã chôn được bốn ngày rồi! Tin thế nào bây giờ!!! Với lòng mến yêu kính phục dành cho Thầy, Mác-ta sẵn sàng thưa:“Thưa Thầy có. Con vẫn tin.”Thế nhưng cô vẫn không thể tưởng tượng được Đức Giê-su lại truyền lệnh cất phiến đá đậy ngôi mộ để gọi La-da-rô người chết đã chôn được bốn ngày sống dậy từ trong mộ bước ra. Thêm một lần nữa, Đức Ki-tô rao giảng mầu nhiệm phục sinh, mầu nhiệm trung tâm điểm của đời sống Ki-tô giáo. Quả thật, đúng như thánh Phao-lô nói:“Nếu Đức Ki…

Chúa nhật 17 thường niên-năm C.

CHÚA NHẬT TUẦN 17 TN – C Lc 11,1-13
       LẠY CHA CHÚNG CON “Khi cầu nguyện, anh em hãy nói: Lạy Cha chúng con ở trên trời...” (Lc 11,2) Ta có thể trình bày kinh Lạy Cha qua hai từ ngữ có chữtrọng: thứ nhất làcao trọngvà thứ hai làquan trọng. Kinh Lạy Chacao trọng vì là lời kinh duy nhất Đức Giê-su dạy ta. Đó là lời kinh Ngài thường đọc, tóm gọn những gì Ngài đã sống, đã dạy; vì thế, ngày hôm nay phải là lời kinh nằm trên môi miệng các môn đệ của Ngài là chúng ta. Thứ đến, kinh Lạy Chaquan trọng vì chứa đựng những ý hướng cần thiết cho kinh nguyện của ta, là nền tảng và là trái tim của mọi lời cầu nguyện với Thiên Chúa. Kinh này gồm có hai phần: phần thứ nhất ta hướng về chính Thiên Chúa là Cha của ta; phần hai ta hướng về những nhu cầu tại thế của mình. Trong phần một, ta cầu xin cho Danh Chúa được vinh hiển, Nước Cha hiển trị trong xã hội con người. Tiếp đến, ta cũng cầu xin cho có đủ điều kiện vật chất để sinh sống, chia sẻ; được tha thứ tội lỗi và không sa chước cám dỗ của Ác Thần. Tr…

Thứ bảy tuần 16 thường niên năm C

THỨ BẢY TUẦN 16 TN
Mt 13,24-30

NHẪN NẠI ĐỢI CHỜ “Cứ để cả hai cùng lớn lên cho đến mùa gặt.”(Mt 13,30)
        Bài dụ ngôn lúa tốt và cỏ lùng dạy ta bài học sau đây: mùa gặt, ngày tận thế là thời gian chín mùi để có thể kết án ai là cỏ lùng và tuyên dương ai là lúa tốt thật sự. Sự vội vàng xét đoán người thiện kẻ ác có nguy cơ khiến lúa tốt bị coi là cỏ lùng, cỏ lùng bị nhầm là lúa tốt. Hơn nữa, chính Chúa mới là chủ để đưa ra lời phán quyết chung thẩm. Trước mùa gặt cánh chung ấy, Chúa dạy chúng ta sống nhân từ, nhẫn nại giữa tình trạng lúa tốt xen lẫn cỏ lùng, người tốt kẻ xấu ở chung với nhau, ngay cả trong lòng một hội được gọi là Hội Thánh của Ngài. Trong lĩnh vực tự nhiên, lúa tốt vẫn là lúa tốt, cỏ lùng mãi là cỏ lùng; thế nhưng, nơi cánh đồng tâm hồn con người thì không như vậy: người xấu có thể hoán cải trở thành bậc thánh nhân, và coi chừng người đang là tốt đây có thể biến chất thành kẻ tội lỗi. Qua hình tượng ông chủ ruộng, Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót, hằng  kiên nh…

Thứ ba tuần III thường niên. Năm lẻ.

29/01/2019
   THỨ BA TUẦN 3 TN (Mc 3,31-35) 
          THÁNH Ý THIÊN CHÚA
     Chúa Giê-su nói: “Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi.” (Mc 3,34-35)
     “Ai là Mẹ Ta và anh em Ta?” Câu trả lời của Chúa Giê-su nghe có vẻ cứng cỏi và lạnh lùng. Thực ra, Ngài không phủ nhận gia đình ruột thịt và nghĩa vụ yêu thương của Ngài với gia đình, nhưng Ngài muốn nâng mối liên hệ đó lên một tầm mức cao hơn, sâu xa hơn. Đó là một liên hệ thân thích trong gia đình của Thiên Chúa Cha trên trời. Gia đình Nước Trời đòi hỏi chúng ta phải dấn thân vượt lên trên tất cả những mối liên hệ của gia đình tự nhiên loài người. Điều kiện để được thuộc về gia đình Nước Trời là thi hành ý muốn của Thiên Chúa. Trong tất cả những người thuộc đại gia đình Nước Trời thì Đức Ma-ri-a là gương mặt nổi bật hơn cả vì chưa từng có người nào thi hành ý muốn của Thiên Chúa với tình yêu lớn lao và hoàn hảo như Mẹ.

     PHÚC ÂM: Mc 3…

Thứ bảy tuần X thường niên. Năm chẵn.

            SỐNG TRUNG THỰC    “Hễ ‘có’ thì phải nói ‘có’, ‘không’ thì phải nói ‘không’; thêm thắt điều gì là do ác quỉ.” (Mt 5,36)
Khoa học kỹ thuật càng tiến bộ, những phương tiện truyền thông càng nhanh chóng, càng tinh vi, người ta càng phải tỉnh thức trước những sóng truyền thông tuôn đến từ khắp nơi. Có những điều là thật, có những điều chỉ có một nửa sự thật, và cũng có những điều –như trong nhiều mục quảng cáo– “nói vậy mà không phải vậy.” Thiên Chúa là Sự Thật, nơi Người không có chút gian dối nào. Chính vì thế, để dạy chúng ta sống làm con cái Chúa biết dùng lời nói phụng sự cho sự thật, Chúa Giê-su đưa ra một qui tắc vàng ngắn gọn, súc tích: ‘Có’ thì nói ‘có’; ‘không’ thì nói ‘không.’ Nhiều người nói mình thích nhất sự trung thực và ghê sợ những con người hai lòng, gian dối, nhưng lại rất dễ dàng ứng xử, nói năng dối trá, coi đó như chuyện bình thường, thậm chí, như một lẽ sống khôn ngoan ở đời. Người Ki-tô hữu tham dự vào chức vụ ngôn sứ của Chúa Ki-tô, được kêu mời để sống t…

Thứ hai tuần X thường niên. Năm chẵn.

      ĐEM TIN MỪNG BIẾU KHÔNG
     “Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy… Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi dép hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn.” (Mt 10,8-10)
    Giáo Hội không sống nhờ giàu có của cải hay sự bảo trợ của quyền bính trần thế nào, mà sống nhờ mọi phần tử nhiệt thành loan báo Tin Mừng. Chính vì thế Chúa Giê-su nhắc nhở các môn đệ đừng lo tích góp vàng bạc, tiền giắt lưng, bao bị, giày gậy... Những thứ đó không phải là sức mạnh của Giáo Hội và cũng không là thước đo sự lớn mạnh của Giáo Hội. Chúa Giê-su khẳng định, sự phát triển Giáo Hội tùy thuộc vào việc toàn thể Giáo Hội chú tâm “cho không” Tin Mừng. Đức Bê-nê-đi-tô XVI quả quyết, Giáo Hội lớn mạnh nhờ sự hấp dẫn, chứ không nhờ chiêu dụ. Do đó, đem Tin Mừng cho không, biếu không là bằng chứng Giáo Hội đang sống và đang lớn mạnh nhờ Chúa Thánh Thần. Thánh Phao-lô xem việc đem Phúc Âm biếu không là bổn phận của ngài (x. 1Cr 9,18). Tuy nhiên, làm sao Ki-tô hữu quảng đại loa…

Chúa nhật tuần X thường niên. Năm B.

    LÀ ANH CHỊ EM VỚI ĐỨC KI-TÔ      “Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em, chị em, là mẹ tôi.” (Mc 3,35)
    Xét trên bình diện tự nhiên, đây có thể là một trong những giây phút phũ phàng nhất trong đời của Chúa Giê-su. Người dưng nước lã nói Ngài bị quỷ ám thì cũng đành; còn ở đây ngay cả thân nhân bà con cũng đến để lôi Chúa về nhà, vì họ cho rằng Chúa bị điên loạn, mất trí. Sống trong thân phận con người, nhưng Chúa Giê-su, Con Thiên Chúa nhập thể, vẫn không để bản tính nhân loại lấn át, kéo Ngài xa lạc khỏi sứ mạng thiêng liêng: cứu độ con người để nâng con người lên địa vị làm con cái Thiên Chúa. Ngài nhìn mọi sự trong nhãn quan siêu nhiên đó và cho chúng ta biết mối tương quan thân thuộc đích thực của chúng ta với Ngài không hệ tại ở huyết thống nhân loại mà là ở việc“thi hành ý muốn của Thiên Chúa”. Thay vì nghĩ suy, cư xử theo sự thúc đẩy của xu hướng tự nhiên, chúng ta nhận ra Chúa nơi mọi sự, mọi người; thay vì chạy theo chủ nghĩa thế tục để tìm kiếm tiền tài,…