Bài đăng

Thứ bảy tuần X thường niên. Năm chẵn.

            SỐNG TRUNG THỰC    “Hễ ‘có’ thì phải nói ‘có’, ‘không’ thì phải nói ‘không’; thêm thắt điều gì là do ác quỉ.” (Mt 5,36)
Khoa học kỹ thuật càng tiến bộ, những phương tiện truyền thông càng nhanh chóng, càng tinh vi, người ta càng phải tỉnh thức trước những sóng truyền thông tuôn đến từ khắp nơi. Có những điều là thật, có những điều chỉ có một nửa sự thật, và cũng có những điều –như trong nhiều mục quảng cáo– “nói vậy mà không phải vậy.” Thiên Chúa là Sự Thật, nơi Người không có chút gian dối nào. Chính vì thế, để dạy chúng ta sống làm con cái Chúa biết dùng lời nói phụng sự cho sự thật, Chúa Giê-su đưa ra một qui tắc vàng ngắn gọn, súc tích: ‘Có’ thì nói ‘có’; ‘không’ thì nói ‘không.’ Nhiều người nói mình thích nhất sự trung thực và ghê sợ những con người hai lòng, gian dối, nhưng lại rất dễ dàng ứng xử, nói năng dối trá, coi đó như chuyện bình thường, thậm chí, như một lẽ sống khôn ngoan ở đời. Người Ki-tô hữu tham dự vào chức vụ ngôn sứ của Chúa Ki-tô, được kêu mời để sống t…

Thứ hai tuần X thường niên. Năm chẵn.

      ĐEM TIN MỪNG BIẾU KHÔNG
     “Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy… Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi dép hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn.” (Mt 10,8-10)
    Giáo Hội không sống nhờ giàu có của cải hay sự bảo trợ của quyền bính trần thế nào, mà sống nhờ mọi phần tử nhiệt thành loan báo Tin Mừng. Chính vì thế Chúa Giê-su nhắc nhở các môn đệ đừng lo tích góp vàng bạc, tiền giắt lưng, bao bị, giày gậy... Những thứ đó không phải là sức mạnh của Giáo Hội và cũng không là thước đo sự lớn mạnh của Giáo Hội. Chúa Giê-su khẳng định, sự phát triển Giáo Hội tùy thuộc vào việc toàn thể Giáo Hội chú tâm “cho không” Tin Mừng. Đức Bê-nê-đi-tô XVI quả quyết, Giáo Hội lớn mạnh nhờ sự hấp dẫn, chứ không nhờ chiêu dụ. Do đó, đem Tin Mừng cho không, biếu không là bằng chứng Giáo Hội đang sống và đang lớn mạnh nhờ Chúa Thánh Thần. Thánh Phao-lô xem việc đem Phúc Âm biếu không là bổn phận của ngài (x. 1Cr 9,18). Tuy nhiên, làm sao Ki-tô hữu quảng đại loa…

Chúa nhật tuần X thường niên. Năm B.

    LÀ ANH CHỊ EM VỚI ĐỨC KI-TÔ      “Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em, chị em, là mẹ tôi.” (Mc 3,35)
    Xét trên bình diện tự nhiên, đây có thể là một trong những giây phút phũ phàng nhất trong đời của Chúa Giê-su. Người dưng nước lã nói Ngài bị quỷ ám thì cũng đành; còn ở đây ngay cả thân nhân bà con cũng đến để lôi Chúa về nhà, vì họ cho rằng Chúa bị điên loạn, mất trí. Sống trong thân phận con người, nhưng Chúa Giê-su, Con Thiên Chúa nhập thể, vẫn không để bản tính nhân loại lấn át, kéo Ngài xa lạc khỏi sứ mạng thiêng liêng: cứu độ con người để nâng con người lên địa vị làm con cái Thiên Chúa. Ngài nhìn mọi sự trong nhãn quan siêu nhiên đó và cho chúng ta biết mối tương quan thân thuộc đích thực của chúng ta với Ngài không hệ tại ở huyết thống nhân loại mà là ở việc“thi hành ý muốn của Thiên Chúa”. Thay vì nghĩ suy, cư xử theo sự thúc đẩy của xu hướng tự nhiên, chúng ta nhận ra Chúa nơi mọi sự, mọi người; thay vì chạy theo chủ nghĩa thế tục để tìm kiếm tiền tài,…

Thứ tư tuần IX thường niên. Năm chẵn.

       SỰ SỐNG LẠI LÀ CÓ THẬT     “Người không phải là Thiên Chúa kẻ chết, mà là Thiên Chúa kẻ sống.” (Mc 12,27)
Có người nói rằng chết là sự kết thúc, có người lại nói chết là sự khởi đầu một cuộc sống mới. Đó là hai quan niệm trái ngược của hai phe nhóm thường đối đầu nhau trong thời Chúa Giê-su. Những người thuộc phái Xa-đốc đặt vấn nạn“người vợ có bảy đời chồng”để biện minh tính phi lý của niềm tin vào sự sống lại, vừa có ý gài bẫy Chúa Giê-su, vừa để đả phá phe đối lập là nhóm Pha-ri-sêu. Chúa Giê-su đã bác bỏ lập luận đó khi Ngài cho biết sự sống lại và cuộc sống đời sau không đơn thuần là lặp lại cuộc sống ở thế giới này theo kiểu“dương sao âm vậy”mà là một cuộc sống muôn phần tốt đẹp hơn: cuộc sống giống như các Thiên Thần, không còn dựng vợ gả chồng nữa. Chúa Giê-su đã minh chứng Lời của Ngài bằng cái chết và sự phục sinh của mình. Đó chính là một bảo chứng chắc chắn cho đức tin của chúng ta. Chúng ta cùng thinh lặng và suy nghĩ cách nghiêm túc về một ngày kia chúng ta sẽ chết. …

Thứ sáu tuần VIII thường niên. Năm chẵn.

     CÂY VẢ KHÔNG CÓ TRÁI    Chúa Giê-su nói với cây vả: “Muôn đời sẽ chẳng còn ai ăn trái của mày nữa.” (Mc 11,14)
Phúc Âm theo thánh Mác-cô nói rõ:“bấy giờ không phải là mùa vả”, mặt khác, quyền năng như Đức Giê-su, Đấng có thể "biến đá thành bánh để ăn " (x. Mt 4,3), nhưng đã từ chối làm phép lạ chỉ để giải quyết nhu cầu cá nhân của mình, thì việc Ngài rủa chết cây vả không phải vì nó không có trái để Ngài ăn cho đỡ đói, mà là muốn nói lên ý nghĩa biểu trưng bi đát của một dân tộc đã được ký kết giao ước với Thiên Chúa. Trong bối cảnh Chúa Giê-su long trọng vào thành Giê-ru-sa-lem với tư cách của Đấng Mê-si-a,“Đấng ngự đến nhân danh Đức Chúa”(Mc 11,9), mà dân Ít-ra-en – dân tộc của Giao ước – lại lỡ hẹn“không nhận biết giờ họ được Thiên Chúa viếng thăm,”Ngài đã than khóc vì thấy trước những tai ương sẽ đổ xuống trên họ (x. Lc 29,44). Số phận dân tộc được Chúa tuyển chọn cũng bi đát như cây vả trái mùa không còn khả năng sinh hoa trái, và mãi mãi không ai có thể hưởng nhờ ho…

Thứ tư tuần VIII thường niên. Năm chẵn.

           ĐẾN ĐỂ PHỤC VỤ     “Ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ anh em; ai muốn làm đầu thì phải làm đầy tớ mọi người. Vì Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người.” (Mc 10,43-45)
Sau lần thứ ba loan báo về cuộc khổ nạn sắp chịu, Chúa Giê-su cùng các môn đệ tiến về Giê-ru-sa-lem. Thế mà, trong khung cảnh đó, các môn đệ lại tưởng rằng sắp tới lúc được hưởng vinh hoa phú quí. Gia-cô-bê và Gio-an “tranh thủ” đến gặp Chúa Giê-su để xin được ngồi bên hữu bên tả trong vinh quang của Chúa. Các môn đệ khác cũng “tham-sân-si” chẳng kém gì hai người con ông Giê-bê-đê kia. Bằng chứng là các ông cũng tức giận trước “hai tên phá bĩnh” này. Đối lại thái độ đó, Đức Giê-su dạy các ông lối hành xử của Ngài: Muốn làm lớn thì phải làm tôi tớ. Và Ngài không đến để bắt người khác phục vụ, nhưng để phục vụ mọi người. Khi chọn con đường cứu chuộc bằng thập giá, Chúa Giê-su đã muốn sống tinh thần phục vụ. Chúa Giê-su …

Thứ hai tuần VIII mùa thường niên. Năm chẵn.

            ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT    “Tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?”... “Anh chỉ còn thiếu một điều là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo… Rồi hãy đến theo Tôi.” (Mc 10,17.21)
Trong cuộc sống, có thể chúng ta đã làm nhiều điều lớn lao, bàn luận nhiều vấn đề hóc búa nhưng có lẽ chúng ta bỏ quên một điều đơn sơ mà lại rất quan trọng trong đời sống đó là vấn đề mà chàng thanh niên giàu có đến hỏi Chúa Giê-su:“Tôi phải làm gì để được sự sống đời đời?”Sự sống đời đời phải là thao thức của tất cả chúng ta, vì thế câu trả lời của Chúa Giê-su cho chàng thanh niên giàu có cũng là câu trả lời cho mỗi chúng ta, những người muốn dấn thân trọn vẹn cho Chúa. Như vậy để được sống đời đời chắc chắn không những chỉ“tuân giữ các giới răn”mà thôi, mà còn phải dám dứt bỏ mọi ràng buộc với những của cải trần thế này để sẵn sàng đáp lại những đòi hỏi triệt để của Tin Mừng.
           PHÚC ÂM: Mc 10, 17-27       "Ngươi hãy đi bán tất cả gia tài rồi đến theo Ta".
    …