Bài đăng

Chúa nhật tuần XIX thường niên. Năm A.

NIỀM TIN THẮNG LO SỢ

    Đức Giê-su bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14, 27).

     Sợ hãi là tâm trạng thường tình khi ta đứng trước những hiểm nguy, những mối đe dọa nghiêm trọng. Hoặc những điều bí ẩn mà ta không thể giải thích được. Không ít những sách báo hướng dẫn cách thức đương đầu với các mối lo sợ để có cuộc sống an vui hạnh phúc. Chúa Giê-su không xa lạ với những nỗi âu lo sợ hãi của con người. Chính Ngài trong vườn Giết-sê-ma-ni đã trải qua những giây phút kinh hoàng sợ hãi. Tuy nhiên Phúc Âm cho thấy, Ngài là Thiên Chúa toàn năng. Ngài đã chiến thắng và luôn sẵn sàng để giúp con người chiến thắng nỗi lo sợ. Ngài có đủ uy quyền để chế ngự mọi thế lực ác thần và mang đến cho ta sự bằng an, hạnh phúc đich thực miễn là ta đặt niềm tin nơi Ngài. Khi các môn đệ hốt hoảng vì sóng to gió lớn Ngài ra lệnh cho trời im biển lặng và khiển trách Phê-rô khi ông tỏ ra kém lòng tin.
    Trong đời sống bạn không tránh khỏi những lúc lo âu: những cám dỗ, đau ố…

Thứ sáu tuần XVIII thường niên. Năm lẻ.

CHỌN LỰA THEO CHÚA
“Nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình.” (Mt 16,26)

     Đức tin Ki-tô giáo cho chúng ta biết sau cuộc sống ở đời này, còn có một đời sống vĩnh cửu, đó là hạnh phúc thiên đàng mà Thiên Chúa đã dọn sẵn cho chúng ta và mời gọi chúng ta hãy cố gắng để đạt được. Lời Chúa trong Tin Mừng hôm nay một lần nữa xác định cho chúng ta thấy thực tại trần gian này đứng ở đâu trên bậc thang giá trị của ki-tô hữu. Của cải vật chất cũng như đời sống trần thế hôm nay là điều đáng quý, đáng trọng mà ai ai cũng phải biết nâng niu giữ gìn. Nhưng còn một thực tại khác nữa mà không ai trong chúng ta được đánh mất, đó là phần rỗi của chính mình và hạnh phúc Nước Trời. Như thế, việc phân định thật quan trọng để nhờ đó, chúng ta biết chọn lựa giữa điều quan trọng và phụ thuộc, điều gì chính yếu và phụ tùy trong cuộc sống hôm nay.

      Đời người là cả một cuộc chọn lựa, bên này và bên kia, được và …

Chúa nhật XVII thường niên. Năm A.

   “Tìm được viên ngọc quý, vị doanh nhân ra đi, bán tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc ấy.” (Mt 13,46)
    Với rất nhiều người, tiền bạc là kho báu của đời họ; với một số người khác, quyền lực, danh tiếng lại là thứ ngọc quý giá số một. Với người này, thú vui cuộc đời là kho báu đáng tìm kiếm; đang khi ấy, với người khác, kiến thức lại là loại châu ngọc quý giá không gì sánh bằng. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su nói với ta rằng Nước Trời mà Ngài đem đến trần gian phải được xem là kho báu, là viên ngọc quý báu nhất, và ta phải tìm mọi cách có được kho báu, viên ngọc ấy. Dù một thoáng tình cờ như người nông dân hay dành cả cuộc đời săn lùng như vị doanh nhân, cả hai đều có cách ứng xử giống nhau: vui mừng bán tất cả để tậu thửa ruộng hay sắm viên ngọc quý. Vui mừng, hạnh phúc hy sinh tất cả để được vào Nước Trời cũng phải là cách hành xử của ta.
   PHÚC ÂM:  Mt 13, 44-46   hoặc 44-52    "Anh bán tất cả những gì anh có mà mua thửa ruộng đó".
    Tin Mừng Chúa Giêsu K…

Chúa nhật XV thường niên. Năm A.

CHÚA NHẬT TUẦN 15 TN – Năm A
                 Mt 13,1-23
     SINH NHIỀU HOA QUẢ TỐT ĐẸP

“Có những hạt lại rơi trên đất tốt, nên sinh hoa kết quả: Hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục.” (Mt 13, 8)
     Hạt giống lời Chúa được tung gieo trên mọi loại đất, nhưng sinh hoa kết quả hay không, còn tùy thuộc vào lòng quảng đại và cộng tác với ân sủng Chúa của mỗi người. Quảng đại để đón nhận những “cơn mưa gió” mà người khác đã gây ra cho mình trong cuộc sống, đồng thời tạ ơn Chúa vì nhờ những “mưa gió” đó mà mình cứng cáp hơn, kiên nhẫn hơn và trưởng thành hơn. Quảng đại tha thứ để mình được thanh thoát, nhẹ nhàng, vươn lên đón lấy những tia nắng ân sủng Chúa để triển nở, hầu sinh hoa kết quả tốt đẹp cho mình và người khác, nhất là những người bé mọn, nghèo khó.

    Tâm hồn chúng ta là mảnh đất tốt để Lời Chúa được sinh hoa kết quả. Chúa mời gọi chúng ta đón nhận những điều trái ý xảy ra mà không phàn nàn trách móc hay có cái nhìn thiếu thiện cảm với những người khác. Trái lạ…

15/7 Kính Thánh Anre Nguyễn Kim Thông.

Tiểu sử Thánh Anre Nguyễn Kim Thông.    Theo lịch sử giáo phận Qui Nhơn thì Gò Thị là một xứ đạo kỳ cựu nhất của giáo phận Qui Nhơn. Cha mẹ Ngài là ông Nguyễn Kim Chánh và bà Đặng Thị Mẫn. Ngài là con thứ tư của ông bà Nguyễn Kim Chánh, nhưng theo phong tục địa phương tại đó thì người con cả gọi là anh hai nên người ta thường gọi Ngài là Năm Thông thay vì Nguyễn Kim Thông.    Xuất thân từ một gia đình chịu ảnh hưởng rất sâu đậm của nền giáo dục Nho Giáo nên sau này Ông Anrê Nguyễn Kim Thông làm chủ một gia đình, ông cũng giáo dục con cái theo đường hướng đó. Nhờ sự chăm sóc và đường lối giáo dục con cái tốt lành mà ông bà đã có hai người con dâng mình cho Chúa: là linh mục Nguyễn Kim Thứ và nữ tu Dòng Mến Thánh Giá là sơ Anna Nhường.     Vì đời sống rất tốt lành, nên ông được mọi người trong dân xã quí mến. Dân làng đã tín nhiệm bầu ông làm Xã Trưởng, phục vụ mọi người rất liêm chính, không phân biệt Công giáo hay không Công giáo. Sau ông lại được giáo xứ bầu ông làm Trùm Chánh…

Thứ ba sau tuần XII thường niên. Năm lẻ.

ĐI QUA CỬA HẸP
 .  “Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong.” (Mt 7,13)   .            Người ta thường dùng hình ảnh cửa và đường rộng thênh thang như  cách tiếp thị nhằm thu hút nhiều du khách đến tham quan công trình. Đang khi ấy, Chúa Giê-su lại giới thiệu đường và cửa hẹp để mời gọi con người đi vào Nước Trời. Một hình ảnh minh hoạ cho chân lý ấy là chiếc phi thuyền muốn đến đúng mục tiêu trong không gian thì phải đi theo một quỹ đạo nhất định, cũng như phải bỏ lại phía sau những bộ phận vốn được thiết kế từ ban đầu, nhưng nay không cần nữa. Chính Ngài làm gương cho ta đi qua cửa hẹp khi Ngài vác thập giá qua con đường gồ ghề lên Núi Sọ để hoàn tất cuộc lội ngược dòng đời về với Cha. Con đường hẹp nào cũng đòi sự từ bỏ, mang lấy thập giá, là con đường chẳng mấy ai muốn đi, nhưng lại là con đường dẫn đến sự sống.   Mời Bạn: Chỉ có một con đường, một cánh cửa để đi vào thiên đàng hạnh phúc, để trở nên hoàn thiện “như Cha trên t…

Thứ sáu sau tuần XI thường niên. Năm lẻ

THỨ SÁU TUẦN 11 TN

HỌC HIỀN LÀNH VỚI THẦY GIÊ-SU “Hãy học cùng tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng.” (Mt 11,29)
    Một cặp vợ chồng sống giang hồ, hành nghề móc túi chuyên nghiệp, được cảm hoá nhờ một chàng trai hiền lành đến độ ngây ngô tin rằng trên thế gian này không ai là người trộm cắp, đó là chủ đề bộ phim “Thiên hạ vô tặc” (2004). Phải chăng đạo diễn Phùng Tiểu Cương muốn nói lên ước mơ dùng sự hiền lành để cải hoá thế giới đầy bạo lực này? Ước mơ đó không còn là viễn tưởng mà là hiện thực nơi lời dạy và hành động của Chúa Giê-su: “Hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường.” Ngài “như con chiên hiền lành bị đem đi làm thịt chẳng mở miệng kêu ca” (x. Is 53,7), đón nhận cái chết trên thập giá để cứu độ nhân loại.   Trong giao tế hằng ngày, người ta thường thích làm bạn với người hiền lành, thích gần gũi với người khiêm tốn. Ở bên họ ta cảm thấy an tâm. Giữa một xã hội còn nhiều dối trá, bất công, bạo lực, …

Thứ năm sau tuần XI thường niên. Năm lẻ.

LỜI KINH CHÚA DẠY
     Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Khi cầu nguyện, anh em đừng lải nhải như dân ngoại; họ nghĩ rằng: cứ nói nhiều là được nhận lời. Đừng bắt chước họ, vì Cha anh em đã biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin.” (Mt 6,7-8) Khi dạy các môn đệ cầu nguyện, trước hết Chúa Giê-su khuyên các ông đừng như dân ngoại, bởi họ không biết rõ Đấng họ kêu xin, nên cứ tưởng lải nhải nhiều sẽ được nhận lời. Khác với họ, người môn đệ đã trở nên con cái trong nhà, mà đã là con thì đương nhiên có quyền được hưởng tình thương, kể cả quyền thừa kế nữa. Thế nên, để lời kêu xin được hiệu quả, trước hết phải hiểu Đấng mình kêu xin và đặt mình đúng trong mối tương quan mật thiết ấy. Ngài là Cha và Ngài biết rõ chúng ta cần gì, đến nỗi Đức Giê-su còn khẳng định: “Anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình những của tốt lành, phương chi Cha anh em, Đấng ngự trên trời, lại không ban những của tốt lành cho những kẻ kêu xin Người sao?” (Mt 7,11). Một khi hiểu…

thứ tư sau tuần XI thường niên. Năm lẻ.

SẼ CÓ ĐẤNG TRẢ CÔNG CHO “Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.” (Mt 6,4)   . Tôn giáo nào cũng dạy tín đồ ba điều căn bản của đời sống đức tin: ăn chay, cầu nguyện và làm việc bác ái. Mục đích có thể là đền tội, thánh hóa bản thân và cầu phúc. Riêng về việc cầu phúc, nhiều khi ta muốn thấy kết quả tức thời: tôi cho đi để được cho lại. Thế nhưng, lắm khi gặp kết quả không như mong đợi, ta nản chí, thậm chí bỏ cuộc, không còn cố gắng, chỉ sống cho riêng mình thôi, lơ là mối tương quan với Chúa và người khác. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su dạy rằng Đấng trả công cho ta chính là Thiên Chúa, là Cha hằng thấu suốt mọi bí ẩn và khát vọng của mỗi người. Đừng tìm hư danh, tiếng ngợi khen nơi người đời, nhưng hãy làm ba việc đạo đức ấy với ý hướng dâng lên Thiên Chúa. Nhờ đó, các việc đạo đức truyền thống kể trên sẽ được thúc đẩy bởi một nguyên lý siêu nhiên giúp duy trì đời sống Ki-tô hữu thực thụ.   Chủ nghĩa thực dụng là cha đẻ của những não trạng và phon…

Thứ hai sau tuần VII phục sinh. Năm lẻ.

ĐAU KHỔ VÀ VINH QUANG
“Giữa thế gian, các con sẽ phải đau khổ, nhưng hãy can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian.” (Ga 16,33)

     Đau khổ và vinh quang là hai chiều kích song hành với nhau. Sống là phải đối đầu với đau khổ, vượt qua đau khổ, để đến với vinh quang. Chúa Giê-su đã can đảm chấp nhận đau khổ, chọn cái chết theo ý Chúa Cha, hầu cứu nhân loại khỏi quyền lực Sa-tan. Thế nhưng, ngày thứ ba Người đã sống lại, chiến thắng sự dữ, “chiến thắng thế gian,” được Chúa Cha tôn vinh và ngự bên hữu Chúa Cha. Người đã để lại cho chúng ta một bài học ý nghĩa: hãy can đảm vác thập giá một cách tự nguyện và bước đi trong hy vọng; bởi vì thập giá và vinh quang không thể tách rời nhau, Khổ Nạn và Phục Sinh không thể tách biệt nhau, đau khổ và chết chóc không dẫn tới ngõ cụt, nhưng dẫn tới vinh quang của ngày sống lại hiển vinh.

      Chúng ta  hãy đáp lại lời mời gọi của Chúa Giê-su, từ bỏ mình vác thập giá hằng ngày bằng việc sống yêu thương phục vụ và dấn thân vì Nước Trời. Nhờ vậy, mọi người …