Bài đăng

Thứ sáu sau tuần XI thường niên. Năm lẻ

THỨ SÁU TUẦN 11 TN

HỌC HIỀN LÀNH VỚI THẦY GIÊ-SU “Hãy học cùng tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng.” (Mt 11,29)
    Một cặp vợ chồng sống giang hồ, hành nghề móc túi chuyên nghiệp, được cảm hoá nhờ một chàng trai hiền lành đến độ ngây ngô tin rằng trên thế gian này không ai là người trộm cắp, đó là chủ đề bộ phim “Thiên hạ vô tặc” (2004). Phải chăng đạo diễn Phùng Tiểu Cương muốn nói lên ước mơ dùng sự hiền lành để cải hoá thế giới đầy bạo lực này? Ước mơ đó không còn là viễn tưởng mà là hiện thực nơi lời dạy và hành động của Chúa Giê-su: “Hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường.” Ngài “như con chiên hiền lành bị đem đi làm thịt chẳng mở miệng kêu ca” (x. Is 53,7), đón nhận cái chết trên thập giá để cứu độ nhân loại.   Trong giao tế hằng ngày, người ta thường thích làm bạn với người hiền lành, thích gần gũi với người khiêm tốn. Ở bên họ ta cảm thấy an tâm. Giữa một xã hội còn nhiều dối trá, bất công, bạo lực, …

Thứ năm sau tuần XI thường niên. Năm lẻ.

LỜI KINH CHÚA DẠY
     Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Khi cầu nguyện, anh em đừng lải nhải như dân ngoại; họ nghĩ rằng: cứ nói nhiều là được nhận lời. Đừng bắt chước họ, vì Cha anh em đã biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin.” (Mt 6,7-8) Khi dạy các môn đệ cầu nguyện, trước hết Chúa Giê-su khuyên các ông đừng như dân ngoại, bởi họ không biết rõ Đấng họ kêu xin, nên cứ tưởng lải nhải nhiều sẽ được nhận lời. Khác với họ, người môn đệ đã trở nên con cái trong nhà, mà đã là con thì đương nhiên có quyền được hưởng tình thương, kể cả quyền thừa kế nữa. Thế nên, để lời kêu xin được hiệu quả, trước hết phải hiểu Đấng mình kêu xin và đặt mình đúng trong mối tương quan mật thiết ấy. Ngài là Cha và Ngài biết rõ chúng ta cần gì, đến nỗi Đức Giê-su còn khẳng định: “Anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình những của tốt lành, phương chi Cha anh em, Đấng ngự trên trời, lại không ban những của tốt lành cho những kẻ kêu xin Người sao?” (Mt 7,11). Một khi hiểu…

thứ tư sau tuần XI thường niên. Năm lẻ.

SẼ CÓ ĐẤNG TRẢ CÔNG CHO “Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.” (Mt 6,4)   . Tôn giáo nào cũng dạy tín đồ ba điều căn bản của đời sống đức tin: ăn chay, cầu nguyện và làm việc bác ái. Mục đích có thể là đền tội, thánh hóa bản thân và cầu phúc. Riêng về việc cầu phúc, nhiều khi ta muốn thấy kết quả tức thời: tôi cho đi để được cho lại. Thế nhưng, lắm khi gặp kết quả không như mong đợi, ta nản chí, thậm chí bỏ cuộc, không còn cố gắng, chỉ sống cho riêng mình thôi, lơ là mối tương quan với Chúa và người khác. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su dạy rằng Đấng trả công cho ta chính là Thiên Chúa, là Cha hằng thấu suốt mọi bí ẩn và khát vọng của mỗi người. Đừng tìm hư danh, tiếng ngợi khen nơi người đời, nhưng hãy làm ba việc đạo đức ấy với ý hướng dâng lên Thiên Chúa. Nhờ đó, các việc đạo đức truyền thống kể trên sẽ được thúc đẩy bởi một nguyên lý siêu nhiên giúp duy trì đời sống Ki-tô hữu thực thụ.   Chủ nghĩa thực dụng là cha đẻ của những não trạng và phon…

Thứ hai sau tuần VII phục sinh. Năm lẻ.

ĐAU KHỔ VÀ VINH QUANG
“Giữa thế gian, các con sẽ phải đau khổ, nhưng hãy can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian.” (Ga 16,33)

     Đau khổ và vinh quang là hai chiều kích song hành với nhau. Sống là phải đối đầu với đau khổ, vượt qua đau khổ, để đến với vinh quang. Chúa Giê-su đã can đảm chấp nhận đau khổ, chọn cái chết theo ý Chúa Cha, hầu cứu nhân loại khỏi quyền lực Sa-tan. Thế nhưng, ngày thứ ba Người đã sống lại, chiến thắng sự dữ, “chiến thắng thế gian,” được Chúa Cha tôn vinh và ngự bên hữu Chúa Cha. Người đã để lại cho chúng ta một bài học ý nghĩa: hãy can đảm vác thập giá một cách tự nguyện và bước đi trong hy vọng; bởi vì thập giá và vinh quang không thể tách rời nhau, Khổ Nạn và Phục Sinh không thể tách biệt nhau, đau khổ và chết chóc không dẫn tới ngõ cụt, nhưng dẫn tới vinh quang của ngày sống lại hiển vinh.

      Chúng ta  hãy đáp lại lời mời gọi của Chúa Giê-su, từ bỏ mình vác thập giá hằng ngày bằng việc sống yêu thương phục vụ và dấn thân vì Nước Trời. Nhờ vậy, mọi người …

Thứ bảy tuần V Phục sinh. Năm lẻ.

Kẻ Ăn Cắp Một Ổ Bánh Mì

    Người ta thường kể về một trong những ông thị trưởng đầu tiên của thành phố New York bên Hoa Kỳ giai thoại như sau: một ngày mùa đông lạnh buốt nọ, ông thị trưởng phải chủ tọa các phiên tòa. Người ta điệu đến trước mặt ông một ông lão quần áo tả tơi. Người đàn ông này bị tố cáo là đã ăn cắp một mẩu bánh mì. Lời tự biện hộ duy nhất mà người đàn ông khốn khổ đưa ra là: "Gia đình tôi đang chết đói".
     Nghe xong lời cáo buộc của cử tọa cũng như lời biẹn bạch của ông lão, viên thị trưởng đưa ra phán quyết như sau: "Luật pháp không tha thứ cho bất cứ một hành động xấu nào. Tôi thấy cần phải trừng phạt ông, và hình phạt cho tội ăn cắp là ông phải đóng 10 đô la". Vừa công bố bản án, ông thỉntưởng rút trong túi của mình ra 10 đô la và trao cho ngwòi đàn ông khốn khổ. Quay xuống cử tọa ông nói tiếp: "Ông lão đã bồi thường vì tội ăn cắp của ông. Còn phần quý vị, tôi yêu cầu mỗi người phải đóng 50 xu tiền phạt vì sống dửng dưng đến độ để cho…

Chúa nhật tuần V Phục sinh. Năm A.

 HÃY TIN VÀO CHÚA
      Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Anh em đừng xao xuyến ! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy.” (Ga 14,1)

        Trong bữa Tiệc Ly, Chúa Giê-su trấn an các môn đệ “đừng xao xuyến!” Thế nhưng chính Ngài lại trải qua những giây phút xao xuyến. Tin Mừng cho biết Ngài xao xuyến khi phán bảo cùng các môn đệ “một người trong anh em sẽ nộp Thầy” (Ga 13,21); lúc cầu nguyện trong Vườn Dầu, đối diện với con đường khổ nạn và cái chết trên thập giá, Ngài xao xuyến đến độ hãi hùng vì tội lỗi nhân loại  (Mc 14,33), thậm chí máu cùng với mồ hôi đổ ra (Lc 22,44). Chúa khuyên các môn đệ đừng xao xuyến vì Ngài đã gánh lấy những xao xuyến đó và cho các môn đệ bí quyết để “đừng xao xuyến!”; đó là: “Hãy tin vào Thiên Chúa, và tin vào Thầy!” Những vấn nạn của cuộc sống, nếu chỉ đi tìm lời giải đáp ở những sự đời này, người ta sẽ lâm vào chỗ bế tắc! Thế nhưng, “tin vào Chúa và tin vào Thầy,” không phải các chướng ngại được cất đi, nhưng chúng được biến đổi trở thành ph…

Thứ ba sau tuần IV Phục sinh. Năm lẻ.

ĐƯỢC GỌI LÀ “KI-TÔ HỮU”
    Ba-na-ba và Sao-lô cùng làm việc trong Hội Thánh ấy suốt một năm và giảng dạy cho rất nhiều người. Chính tại An-ti-ô-khi-a mà lần đầu tiên các môn đệ được gọi là Ki-tô hữu. (Cv 11,26)

      An-ti-ô-khi-a ngày nay tên là Antakya, một thành phố có khoảng 200 ngàn dân, nằm ở đông nam của Thổ Nhĩ Kỳ, ngay phía trên biên giới phía bắc của Syria. Số ki-tô hữu ở đó hiện nay chỉ là một nhóm nhỏ bị mất hút giữa đám đông những người Hồi giáo. Nhưng trong lịch sử giáo hội, cộng đoàn tín hữu ở An-ti-ô-khi-a có một vị trí thật quan trọng. Tương truyền, chính thánh Phê-rô làm giám mục tại đó trước khi dời ngai tòa về Rô-ma. Kế vị thánh Phê-rô là thánh I-nha-xi-ô, và nhiều vị giám mục tiếp theo sau đó là các nhà thần học và chú giải Thánh Kinh lỗi lạc đã làm cho giáo hội An-ti-ô-khi-a thật chói sáng. Nhưng trên hết, chính tại nơi đó mà danh xưng “Ki-tô hữu” (tiếng Hy Lạp là “christianos”), lần đầu tiên được gán cho các môn đồ; danh xưng này biểu thị rằng các tín hữu là ngư…