Bài đăng

Thứ năm tuần XXV thường niên. Năm lẻ.

   TIN ĐỒN VỀ GIESU LÀM HÊ-RÔ-ĐÊ BỐI RỐI.     Còn vua Hê-rô-đê thì nói: “Ông Gio-an, ta đây đã cho chém đầu rồi! Vậy thì ông này là ai mà ta nghe đồn những chuyện như thế.” Rồi vua tìm cách thấy mặt Chúa Giê-su. (Lc 9,9)
--đê tìm cách gặp Chúa Giê-su có lẽ do một nỗi sợ hãi: hình ảnh Gio-an Tẩy giả bị ông chém đầu vẫn còn ám ảnh tâm trí ông. Người chết thì không thể làm hại. Nhưng nếu quả thật ông Giê-su hay làm phép lạ này chính là Gio-an tái sinh thì ông không thể ăn ngon ngủ yên được. Nhất định ông phải gặp cho bằng được ông Giê-su đó thôi. Ông muốn gặp được Giê-su chỉ để chứng kiến một vài phép lạ, để kiểm chứng có thật Gio-an tái sinh hay không. Thế rồi một ngày kia ông cũng được thoả lòng mong đợi. Đức Giê-su bị bắt và Phi-la-tô giao nộp Người cho Hê-rô-đê. Hoá ra Giê-su đang đứng trước mặt ông đây, bị bắt vì rao giảng tin mừng lên án những người biệt phái,  bị tra tấn ra thân tàn ma dại như thế này thì có hòng làm hại nổi ai. Ông đã thấy Chúa và ru ngủ lương tâm của mình, như…

Chúa nhật XXV thường niên. Năm A.

     KHÔNG DÙNG THỜI GIAN. 
    “Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho.” (Mt 20,7)
Vật dụng không thể thiếu trong cuộc sống hằng ngày là cái đồng hồ. Ba cây kim, một dài hai ngắn, cho ta biết được thời giờ để có những sinh hoạt thích hợp. Bài dụ ngôn hôm nay phác họa hình ảnh Thiên Chúa nhân lành qua một chi tiết dí dỏm: có vẻ như Ngài không dùng thời gian như con người! Các giờ được kể ra (giờ một, ba, sáu, chín, mười một) cho thấy một ông chủ luôn ra vào để chiêu mộ thợ, bất kể sáng hay chiều, sớm hay muộn. Ưu tư chính của ông chủ không phải là giờ giấc, nhưng là sợ các người thợ không có công ăn việc làm. Chuyện ông chủ không biết dùng đồng hồ ấy còn rõ ràng hơn nữa khi tính tiền công cho thợ. Người thợ làm từ sáng sớm cũng như người lao động vào làm lúc năm giờ chiều, đều lãnh lương như nhau: một đồng tiền, lương công nhật người Do Thái thời đó. Trả lương như ông chủ này chắc chắn sẽ thua lỗ te tua!    Chúng ta đã rút ra kết luận rồi đó: Thiên Chúa chính là người chủ nhân hậu. Ngài sẵ…

Thứ bảy tuần XXIV thường niên. Năm lẻ.

                   TÔI LÀ MẢNH ĐẤT NÀO?             “Ai có tai nghe thì nghe.” (Lc 8,8)
Có câu chuyện quen thuộc kể một người nông dân nhặt được một quả trứng đại bàng, anh mang về bỏ vào ấp chung với ổ trứng gà. Chú đại bàng nở ra cùng với bầy gà và đi kiếm ăn như những chú gà. Một hôm có con đại bàng bay qua, tiếng kêu của đồng loại làm chú đại bàng con thức tỉnh, chú miệt mài tập luyện và một ngày kia chú vỗ cánh bay cao vút lên bầu trời như một cánh đại bàng thực thụ. Câu chuyện này còn có một cái kết khác, khi thấy đại bàng bay ngang qua, chú đại bàng con nghĩ:“Họ là đại bàng, còn ta chỉ là gà”, và chú an phận sống trong kiếp gà cho đến cuối đời. Câu chuyện cho thấy, chúng ta hoàn toàn có thể chọn cho mình thái độ sống, đúng như ơn gọi dành cho chúng ta mà Thiên Chúa mong muốn, như câu nói của người xưa“Chúng ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng chúng ta được chọn cách mình sẽ sống”. Thánh Augustine nói:“Chúa dựng nên con không cần có con, nhưng để cứu độ con Chúa cần sự cộng …

Thứ tư tuần XXIV thường niên. Năm lẻ.

        ĐÂU CHỈ LÀ CHUYỆN TRẺ CON!
    “Tôi phải ví thế hệ với ai? Họ giống ai? Họ giống lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi nhau mà nói: Tụi tôi thổi sáo cho các anh mà các anh không nhảy múa; tụi tôi hát bài đưa đám mà các anh không khóc than.” (Lc 7,31-32)
Chỉ là chuyện trò chơi của đám trẻ nơi phố chợ thôi, nhưng nó lại phản ảnh được thói tật đã trở thành thâm căn cố đế nơi tâm thức con người ta. Đó là bệnh “đạo diễn”: muốn biến mọi người khác thành con rối dưới sự điều khiển của mình. Và còn tệ hại hơn, con người còn muốn đạo diễn cả Thiên Chúa nữa. Và khi sự việc không diễn ra như lòng họ mong muốn, những “nhà đạo diễn” mạo nhận ấy qui kết rằngtại người khác, tại Thiên Chúa đã không diễn xuất theo đúng “kịch bản” của họ. Và đó cũng là lý do biện minh tại sao họ chưa ăn năn sám hối. Có hai thái độ sống cơ bản: - thái độ của con người : muốn bắt ép cả Thiên Chúa phải làm theo ý muốn của chúng ta; - và thái độ của người con: sẵn sàng tìm kiếm và vâng phục ý muốn của Chúa Cha như Chúa Giê-su đã …

Thứ năm tuần XXII thường niên. Năm lẻ.

           DỰA VÀO LỜI THẦY
    “Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng dựa vào lời Thầy, tôi sẽ thả lưới.” (Lc 5,5)
Không thầy đố mày làm nên.” Phê-rô rất ý thức sự thật này qua lời tuyên bố đầy xác tín: “Chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà chẳng được gì, nhưng dựa vào lời Thầy, tôi sẽ thả lưới.” Ông gác qua kinh nghiệm đánh cá dày dạn của mình và nghe theo lời Thầy trong chính chuyện… đánh cá! Phê-rô đã thể hiện cái tâm “tầm đạo” của ông bằng thái độ cởi mở, hoàn toànphá chấp,sẵn sàng lắng nghe. Và ông trúng đậm: một mẻ cá đầy đến gần rách cả lưới! Nhưng đó mới chỉ là ‘khúc dạo đầu’ có tính tượng trưng thôi; từ đây Phê-rô bỏ mọi sự mà theo Đức Giê-su để trở thành một tay ‘đánh lưới người’. Từ đây, ông lấylời của Thầy làmđộng lực và điểm tựa cho cả cuộc đời ông. Đâu là động lực mạnh nhất đang lèo lái tư tưởng và hành động của con người hôm nay? Phải chăng đó là tinh thầnđộc tôn lợi nhuậncủa nền kinh tế toàn cầu hoá? Phải chăng đó làchủ nghĩa hưởng thụ, hưởng…

Thứ tư tuần XXII thường niên. Năm lẻ.

     CẦU NGUYỆN VÀ RAO GIẢNG
“Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa, vì tôi được sai đi cốt để làm việc đó.” (Lc 4,43)
Dân chúng mộ mến Đức Giê-su vì Ngài làm cho họ biết bao điều tốt đẹp: chữa bệnh, trừ quỷ, rao giảng… Thật dễ hiểu khi họ muốn giữ Người ở lại với họ. Điều đó không sai. Nhưng Chúa Giê-su không chấp nhận một tầm nhìn hạn hẹp như vậy. Ngài nói với họ: “Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa… Tôi được sai đi cốt để làm việc đó.” Để thắng cơn cám dỗ đi sai lệch trọng tâm của sứ mạng loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa, Chúa Giê-su vẫn luôn kết hiệp với Chúa Cha qua đời sống cầu nguyện:Từ sáng sớm, Người đi ra một nơi hoang vắng để cầu nguyện, để sống thân mật với Chúa Cha, để lắng nghe Chúa Cha và nói lại cho dân chúng.Cầu nguyện trước đã rồi mới loan báo Tin Mừng, hai thực hành này hòa quyện với nhau trong con người và hoạt động của Chúa Giê-su.     Chúa Giê-su mời gọi chúng ta hãy đi rao giảng Tin Mừng. Thế nhưng, có lẽ chúng ta chẳng …

Thứ sáu tuần XXI thường niên. Năm lẻ.

    LÀ NGỌN ĐÈN LUÔN ĐẦY DẦU     “Nước Trời giống như chuyện mười trinh nữ cầm đèn của mình đi đón chàng rể.”(Mt 25,1-2)
Đám rước dâu ban đêm đầy thơ mộng theo tập tục Do Thái vẫn tiến hành dù không có mặt năm cô phù dâu khờ dại. Điều đáng tiếc ở đây là năm cô dại, chỉ vì “đoảng”, mang đèn mà không mang dầu, và bị loại khỏi cuộc vui. Điều đáng tiếc trong dụ ngôn lại là tai hoạ không thể cứu vãn nổi cho cả cuộc đời chúng ta, nếu như chỉ vì những lý do không đâu mà ta vĩnh viễn hụt mất bữa “tiệc cưới của Con Chiên” (Kh 19,6-9; Mt 22,1-14). Để tham dự bữa tiệc đó, không chỉ cần một vài hành động ngẫu hứng mà đủ; trái lại tâm hồn ta phải làngọn đèn luôn đầy dầu, chất dầu yêu thương của Đức Ki-tô, luôn cháy sáng bằng cả cuộc đời sẵn sàng phục vụ. Như để khắc hoạ lại hình ảnh người trinh nữ khôn ngoan, thi sĩ Tagore đã tự ví mình với người ca công hèn mọn, ôm cây đàn chờ đợi suốt đêm khuya, mong được vào trước thánh nhan Chúa để hát dâng Người bài ca. Phần bạn, bạn có phải là người môn đệ Chúa…